Sự kết hợp giữa đá và cây cảnh

Cách chồng dá: Ngoài việc trồng cây trên đá cũng có nghệ nhân chơi chồng đá (ghép đá), xếp đá cạnh các gốc cây trồng vốn có từ lâu ở Trung Quốc. Tại Huế vườn ngự trong Đại Nội cũng thịnh hành cách chồng đá cạnh gốc đại, phía sau các tường hoặc ở các góc sân. Cũng thường ghép đá với những cây khác, như: tùng, mai, cúc, trúc, lan… để tạo thành các tiểu cảnh; ngụ ý nói lên sự bền vững, kiên cường. Đá ghép với tùng gọi là “thạch tùng”: đá ghép với trúc gọi là thạch trúc”: đá ghép vói mai gọi là thạch mai; ghép với lan gọi là thạch lan; ghép với cúc, gọi là ;thạch cúc.Thạch lan biểu tượng sự trong trắng; thạch cúc biểu tượng lòng son sắt. Như thế tiểu cảnh thể hiện mối quan hệ giữa cây và đá, trong đó, cây là chủ, đá là khách.

Cây có thể trồng trên đá, nhờ đá mà sống; cũng có thể ghép cạnh đá. Đá có thế, cây có dáng; cây và đá dung hoà với nhau cùng một thể. Cái đẹp của tiểu cảnh là cái đẹp chỉnh thể; cây nhờ đá mà xanh tươi, đá nhờ cây mà hùng vĩ. Tỷ lệ giữa đá và cây phải tương xứng, khí thế và dáng điệu phải nhất quán.

Cũng thường ghép đá với những cây khác, như: tùng, mai, cúc, trúc, lan... để tạo thành các tiểu cảnh; ngụ ý nói lên sự bền vững, kiên cường
Cây có thể trồng trên đá, nhờ đá mà sống

Khi tạo tiểu cảnh rừng phải đặc biệt chú ý đến mối quan hệ giữa các thân cây với việc khắc hoạ đường viền tán cây trong quần thể và phải vận dụng quy luật thay đổi, thống nhất để xử lý tốt hàng loạt các mối quan hệ tương phản: giữa hư và thực; giữa thực và rậm; giữa tập trung và rời rạc; giữa to và nhỏ; giữa tranh giành và nhường nhịn… để phối hợp hài hoà trong một thể thống nhất, đồng thời kêt hợp hoàn hảo giữa vẻ đẹp tự nhiên và vẻ đẹp nhân tạo để hình thành tác phẩm đạt trình độ nghệ thuật cao, tràn đầy cảm xúc.

Tạo tiểu cảnh rừng tức là trồng nhiều cây trong một bồn hoặc chậu cảnh. Nhiều người cho rằng đối với tiểu cảnh rừng nên trồng nhóm cây có số lẻ từ 3 – 5 – 7 – 9. Nhưng trên thực tế, nhóm cây số chẵn cũng rất phù hợp miễn là biết sắp xếp hài hoà và mỗi cây trong quần thể phải thể hiện được vẻ đẹp riêng, đặc biệt là những cây chính để phân biệt chính yếu và thứ yếu, đồng thời vận dụng thủ pháp phát huy điểm mạnh, che tránh điếm yếu, trên nguyên tắc thống nhất trong hài hoà để biểu hiện vẻ đẹp quần thể cũng như vẻ đẹp cá tính của từng cây.

Về mặt hình thái, xuất phát từ việc trồng hai cây trong một bồn cảnh cũng phải phân biệt cao thấp, to nhỏ khác nhau thì tác phẩm mới trở thành một quần thể thống nhất, hài hoà, sinh động. Khi trồng 2 cây thành 1 cụm thì nên 1 cúi, 1 ngẩng, 1 cong 1 thẳng, 1 hưóng trái 1 sang phải, 1 có rễ cao, 1 rễ thấp, 1 đầu bằng 1 đầu nhọn…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *